Kể một câu chuyện thực về điều thực sự thay đổi quan điểm đầu tư của Munger. Năm 1963, vào lúc 2 giờ sáng, Munger nhận được một cuộc điện thoại, người gọi là một thương nhân nhỏ quen biết cách đây một năm trên sân golf. Người đó không phải đang bệnh trong bệnh viện, mà vì quá phấn khích đến mức không thể ngủ được. Ông ấy nói một câu: Charlie, khoản đầu tư vào đặc quyền dầu mỏ mà chúng ta bỏ 1000 đô la đã tạo ra dòng tiền mặt 4 vạn đô la sau 18 tháng.
Munger sững người lại, vì năm đó ông làm luật sư, làm việc 60 giờ mỗi tuần, thu nhập hàng năm chỉ khoảng 4 vạn đô la, mà 1000 đô la sau 18 tháng đã kiếm được cả năm cuộc đời của ông. Tối hôm đó, Munger không ngủ suốt đêm, không phải vì tiền, mà vì đột nhiên ông hiểu ra một điều: vốn nhỏ có thể len lỏi vào những khe hở mà vốn lớn mãi không thể vào được.
Sau này, chuyện gì đã xảy ra với khoản đầu tư đó? Trong 60 năm tiếp theo, 1000 đô la mỗi năm liên tục mang lại cho Munger khoảng 7 vạn đô la tiền mặt. Chú ý, không phải tổng cộng 7 vạn, mà là 7 vạn mỗi năm, tổng cộng 60 năm vượt quá 100 vạn đô la lợi nhuận. Hiện tại, Charlie Munger không thể làm những khoản đầu tư kiểu đó nữa, không phải vì ông không thông minh, không phải vì cơ hội đã biến mất, mà vì quy mô vốn của ông đã khiến ông bị ngăn cản khỏi những cơ hội đó.
Đây chính là một sự thật ít ai muốn nói rõ trong thế giới tài chính: Khi tiền trở nên nhiều hơn, cơ hội lại càng ít đi. Hiện tại, 5000 đô la trong tay bạn là một quân cờ định mệnh, còn đối với người quản lý hàng tỷ đô la, thậm chí không xứng đáng để xây một thư mục. Warren Buffett từng nói rõ: Nếu tôi chỉ quản lý 100 vạn đô la bây giờ, tôi tự tin đạt lợi nhuận trung bình 50% mỗi năm. Tại sao? Vì vốn nhỏ có thể đi những nơi mà vốn lớn không thể tới, vốn nhỏ có thể đầu tư vào những công ty nhỏ, những ngành nghề ít ai chú ý, những doanh nghiệp tư nhân mà các ông chủ nghỉ hưu muốn bán, những doanh nghiệp địa phương mà các tổ chức tài chính ngại phiền phức. Trong khi đó, vốn lớn chỉ có thể đầu tư vào Apple, Coca-Cola, các chỉ số, trái phiếu chính phủ – những nơi an toàn nhưng bình thường, không phải vì chúng tốt nhất, mà vì chỉ có thể chứa đựng chúng.
Nhưng trong thực tế, 90% người bình thường đang tự tay phí phạm lợi thế duy nhất của mình. Họ đang làm gì? Họ đang dùng 5000 đô la để bắt chước những người quản lý 500 tỷ đô la. Buffett mua Apple, ông cũng mua 10 cổ phiếu Apple; Berkshire mua Coca-Cola, ông cũng mua 3 cổ Coca-Cola. Đó không phải là học hỏi, đó là tự thiến chính mình. Bạn không học được khả năng của người khổng lồ, mà là giới hạn của người khổng lồ.
Bạn có biết Buffett khi còn trẻ đã mua gì không? Không phải cổ phiếu blue-chip, không phải quỹ chỉ số, mà là những công ty có giá cổ phiếu thấp hơn giá trị tiền mặt, những doanh nghiệp nhỏ ít người biết đến, những công ty đang thanh lý cigar. Những công ty đó đối với Berkshire ngày nay chẳng có ý nghĩa gì, nhưng đối với Buffett thời đó, đó là đòn bẩy thay đổi số phận.
Charlie Munger từng tổng kết một câu cực kỳ sắc bén: Nếu quy tắc không có lợi cho bạn, đừng cố chứng minh bản thân trong quy tắc đó. Vốn nhỏ đừng chơi trò chơi của vốn lớn. Vậy bạn nên chơi thế nào? Munger nhấn mạnh chỉ có ba từ: cạnh tranh lệch.
1. Nguyên tắc thứ nhất: Đi vào những nơi mà con voi không thể vào. Các tổ chức lớn như con voi chậm chạp, cần quy mô, cần tuân thủ, cần thanh khoản, còn bạn là thợ săn, có thể đi vào những công ty nhỏ chưa ai nghiên cứu, tài sản địa phương bị bỏ quên, doanh nghiệp nhỏ có P/E từ 3 đến 5 lần, những chủ doanh nghiệp sắp nghỉ hưu không có người kế thừa. Những nơi này không phải rủi ro cao, mà là không ai tới.
2. Nguyên tắc thứ hai: Khi đã hiểu rõ, dám đặt cược. Phần lớn người bình thường tiếc nhất là họ đã hiểu rõ một cơ hội, nhưng chỉ dám bỏ 2%, gọi là phân tán rủi ro. Nhưng thực tế, đó là cách để đảm bảo bản thân không thành công. Nếu bạn có 10.000 đô la, bỏ 200 đô vào cơ hội tốt nhất, dù nhân đôi, cuộc đời bạn cũng không thay đổi gì. Munger có câu chuyện làm giàu rất đơn giản: cứ mỗi mười năm, trong khủng hoảng, dùng toàn bộ tích lũy mua một hai tài sản mà ông hiểu rõ nhất, không nhiều mà chính xác.
3. Nguyên tắc thứ ba: An toàn thực sự đến từ hiểu biết chứ không phải phân tán. Đầu tư phân tán là dành cho những người không hiểu mình đang mua gì. Nếu bạn hoàn toàn không hiểu, thì bạn đang phân tán sự ngu dốt của chính mình. Munger từng nói: Tôi thà thất bại trong ba cơ hội tôi hiểu rõ, còn hơn là sống sót trong ba mươi thứ tôi không hiểu.
Vì vậy, nếu bây giờ bạn chỉ có vài nghìn đô la, điều bạn cần không phải lo lắng, mà là thực thi bình tĩnh năm bước này.
1. Nguyên tắc đầu tiên: săn bắt ở những nơi con voi không thể vào. Các tổ chức là con voi, chậm chạp, không thể len lỏi, còn bạn là thợ săn linh hoạt. Những cổ phiếu nhỏ chưa ai chú ý, chủ doanh nghiệp sắp nghỉ hưu muốn bán, tài sản địa phương không ai để ý, đó là nơi bạn nên xuất hiện.
2. Nguyên tắc thứ hai: thật sự có cơ hội, dám đặt cược. Phần lớn người bình thường lãng phí lớn nhất không phải là mất tiền, mà là không dám đặt cược khi cơ hội đến. Đầu tư 200 đô trong 10.000 đô, dù nhân đôi cũng không thay đổi vận mệnh. Tập trung không phải là liều lĩnh, mà là nhận thức sau khi đã hiểu rõ.
3. Nguyên tắc thứ ba: đừng sợ những danh mục không phân tán. Phân tán là dành cho những người không hiểu, còn an toàn thực sự đến từ sự hiểu biết sâu về tài sản của bạn. Charlie từng nói: Phân tán sự ngu dốt vào 30 mục tiêu không gọi là kiểm soát rủi ro, mà là tự an ủi.
4. Nguyên tắc thứ tư: khi cơ hội đến, hãy đặt cược từ 25% đến 50% vốn.
5. Nguyên tắc thứ năm: cho thời gian để lợi nhuận kép phát huy tác dụng, đừng để biến động ngắn hạn đẩy bạn khỏi bàn chơi.
Charlie Munger khi 99 tuổi nói những điều này không phải để truyền cảm hứng, không phải để an ủi người nghèo, mà vì giai đoạn kiếm tiền nhiều nhất của ông chính là khi ông có ít tiền nhất. Và bạn hiện đang đứng trước cánh cửa của giai đoạn đó, điều bạn cần học không phải họ đang làm gì bây giờ, mà là họ đang làm gì khi tiền còn rất ít.
Ở đây tôi phải nhắc một điều rất quan trọng: Không ai có thể hoàn toàn sao chép con đường thành công của Charlie Munger hay Warren Buffett. Thời đại khác, môi trường khác, khả năng cá nhân khác, bạn không cần học một cổ phiếu cụ thể nào, không cần học một trường hợp nào, mà là một nhận thức về đầu tư dựa trên quy mô và lợi thế xác suất.
Bạn đang sở hữu thứ mà Munger đã mất cách đây 40 năm, đó là lợi thế của vốn nhỏ, nhưng điều kiện tiên quyết là bạn phải thực sự hiểu rõ nơi nào có lợi thế đó. Tự do linh hoạt, không đòi hỏi cao, dễ phạm sai lầm không phải để bạn đánh cược, mà để bạn học cách xây dựng nhận thức đầu tư thực sự trong giai đoạn tiền nhỏ. Nhớ rằng số tiền nhỏ của bạn không phải là nghèo nàn, mà là quân cờ duy nhất trong đời bạn có thể không bị quy tắc nghiền nát. Khi bạn thực sự dùng tốt nó, số phận sẽ bắt đầu mở đường cho bạn. Nếu bạn hiểu rõ, bạn đã đi trước nhiều người rồi.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Kể một câu chuyện thực về điều thực sự thay đổi quan điểm đầu tư của Munger. Năm 1963, vào lúc 2 giờ sáng, Munger nhận được một cuộc điện thoại, người gọi là một thương nhân nhỏ quen biết cách đây một năm trên sân golf. Người đó không phải đang bệnh trong bệnh viện, mà vì quá phấn khích đến mức không thể ngủ được. Ông ấy nói một câu: Charlie, khoản đầu tư vào đặc quyền dầu mỏ mà chúng ta bỏ 1000 đô la đã tạo ra dòng tiền mặt 4 vạn đô la sau 18 tháng.
Munger sững người lại, vì năm đó ông làm luật sư, làm việc 60 giờ mỗi tuần, thu nhập hàng năm chỉ khoảng 4 vạn đô la, mà 1000 đô la sau 18 tháng đã kiếm được cả năm cuộc đời của ông. Tối hôm đó, Munger không ngủ suốt đêm, không phải vì tiền, mà vì đột nhiên ông hiểu ra một điều: vốn nhỏ có thể len lỏi vào những khe hở mà vốn lớn mãi không thể vào được.
Sau này, chuyện gì đã xảy ra với khoản đầu tư đó? Trong 60 năm tiếp theo, 1000 đô la mỗi năm liên tục mang lại cho Munger khoảng 7 vạn đô la tiền mặt. Chú ý, không phải tổng cộng 7 vạn, mà là 7 vạn mỗi năm, tổng cộng 60 năm vượt quá 100 vạn đô la lợi nhuận. Hiện tại, Charlie Munger không thể làm những khoản đầu tư kiểu đó nữa, không phải vì ông không thông minh, không phải vì cơ hội đã biến mất, mà vì quy mô vốn của ông đã khiến ông bị ngăn cản khỏi những cơ hội đó.
Đây chính là một sự thật ít ai muốn nói rõ trong thế giới tài chính: Khi tiền trở nên nhiều hơn, cơ hội lại càng ít đi. Hiện tại, 5000 đô la trong tay bạn là một quân cờ định mệnh, còn đối với người quản lý hàng tỷ đô la, thậm chí không xứng đáng để xây một thư mục. Warren Buffett từng nói rõ: Nếu tôi chỉ quản lý 100 vạn đô la bây giờ, tôi tự tin đạt lợi nhuận trung bình 50% mỗi năm. Tại sao? Vì vốn nhỏ có thể đi những nơi mà vốn lớn không thể tới, vốn nhỏ có thể đầu tư vào những công ty nhỏ, những ngành nghề ít ai chú ý, những doanh nghiệp tư nhân mà các ông chủ nghỉ hưu muốn bán, những doanh nghiệp địa phương mà các tổ chức tài chính ngại phiền phức. Trong khi đó, vốn lớn chỉ có thể đầu tư vào Apple, Coca-Cola, các chỉ số, trái phiếu chính phủ – những nơi an toàn nhưng bình thường, không phải vì chúng tốt nhất, mà vì chỉ có thể chứa đựng chúng.
Nhưng trong thực tế, 90% người bình thường đang tự tay phí phạm lợi thế duy nhất của mình. Họ đang làm gì? Họ đang dùng 5000 đô la để bắt chước những người quản lý 500 tỷ đô la. Buffett mua Apple, ông cũng mua 10 cổ phiếu Apple; Berkshire mua Coca-Cola, ông cũng mua 3 cổ Coca-Cola. Đó không phải là học hỏi, đó là tự thiến chính mình. Bạn không học được khả năng của người khổng lồ, mà là giới hạn của người khổng lồ.
Bạn có biết Buffett khi còn trẻ đã mua gì không? Không phải cổ phiếu blue-chip, không phải quỹ chỉ số, mà là những công ty có giá cổ phiếu thấp hơn giá trị tiền mặt, những doanh nghiệp nhỏ ít người biết đến, những công ty đang thanh lý cigar. Những công ty đó đối với Berkshire ngày nay chẳng có ý nghĩa gì, nhưng đối với Buffett thời đó, đó là đòn bẩy thay đổi số phận.
Charlie Munger từng tổng kết một câu cực kỳ sắc bén: Nếu quy tắc không có lợi cho bạn, đừng cố chứng minh bản thân trong quy tắc đó. Vốn nhỏ đừng chơi trò chơi của vốn lớn. Vậy bạn nên chơi thế nào? Munger nhấn mạnh chỉ có ba từ: cạnh tranh lệch.
1. Nguyên tắc thứ nhất: Đi vào những nơi mà con voi không thể vào. Các tổ chức lớn như con voi chậm chạp, cần quy mô, cần tuân thủ, cần thanh khoản, còn bạn là thợ săn, có thể đi vào những công ty nhỏ chưa ai nghiên cứu, tài sản địa phương bị bỏ quên, doanh nghiệp nhỏ có P/E từ 3 đến 5 lần, những chủ doanh nghiệp sắp nghỉ hưu không có người kế thừa. Những nơi này không phải rủi ro cao, mà là không ai tới.
2. Nguyên tắc thứ hai: Khi đã hiểu rõ, dám đặt cược. Phần lớn người bình thường tiếc nhất là họ đã hiểu rõ một cơ hội, nhưng chỉ dám bỏ 2%, gọi là phân tán rủi ro. Nhưng thực tế, đó là cách để đảm bảo bản thân không thành công. Nếu bạn có 10.000 đô la, bỏ 200 đô vào cơ hội tốt nhất, dù nhân đôi, cuộc đời bạn cũng không thay đổi gì. Munger có câu chuyện làm giàu rất đơn giản: cứ mỗi mười năm, trong khủng hoảng, dùng toàn bộ tích lũy mua một hai tài sản mà ông hiểu rõ nhất, không nhiều mà chính xác.
3. Nguyên tắc thứ ba: An toàn thực sự đến từ hiểu biết chứ không phải phân tán. Đầu tư phân tán là dành cho những người không hiểu mình đang mua gì. Nếu bạn hoàn toàn không hiểu, thì bạn đang phân tán sự ngu dốt của chính mình. Munger từng nói: Tôi thà thất bại trong ba cơ hội tôi hiểu rõ, còn hơn là sống sót trong ba mươi thứ tôi không hiểu.
Vì vậy, nếu bây giờ bạn chỉ có vài nghìn đô la, điều bạn cần không phải lo lắng, mà là thực thi bình tĩnh năm bước này.
1. Nguyên tắc đầu tiên: săn bắt ở những nơi con voi không thể vào. Các tổ chức là con voi, chậm chạp, không thể len lỏi, còn bạn là thợ săn linh hoạt. Những cổ phiếu nhỏ chưa ai chú ý, chủ doanh nghiệp sắp nghỉ hưu muốn bán, tài sản địa phương không ai để ý, đó là nơi bạn nên xuất hiện.
2. Nguyên tắc thứ hai: thật sự có cơ hội, dám đặt cược. Phần lớn người bình thường lãng phí lớn nhất không phải là mất tiền, mà là không dám đặt cược khi cơ hội đến. Đầu tư 200 đô trong 10.000 đô, dù nhân đôi cũng không thay đổi vận mệnh. Tập trung không phải là liều lĩnh, mà là nhận thức sau khi đã hiểu rõ.
3. Nguyên tắc thứ ba: đừng sợ những danh mục không phân tán. Phân tán là dành cho những người không hiểu, còn an toàn thực sự đến từ sự hiểu biết sâu về tài sản của bạn. Charlie từng nói: Phân tán sự ngu dốt vào 30 mục tiêu không gọi là kiểm soát rủi ro, mà là tự an ủi.
4. Nguyên tắc thứ tư: khi cơ hội đến, hãy đặt cược từ 25% đến 50% vốn.
5. Nguyên tắc thứ năm: cho thời gian để lợi nhuận kép phát huy tác dụng, đừng để biến động ngắn hạn đẩy bạn khỏi bàn chơi.
Charlie Munger khi 99 tuổi nói những điều này không phải để truyền cảm hứng, không phải để an ủi người nghèo, mà vì giai đoạn kiếm tiền nhiều nhất của ông chính là khi ông có ít tiền nhất. Và bạn hiện đang đứng trước cánh cửa của giai đoạn đó, điều bạn cần học không phải họ đang làm gì bây giờ, mà là họ đang làm gì khi tiền còn rất ít.
Ở đây tôi phải nhắc một điều rất quan trọng: Không ai có thể hoàn toàn sao chép con đường thành công của Charlie Munger hay Warren Buffett. Thời đại khác, môi trường khác, khả năng cá nhân khác, bạn không cần học một cổ phiếu cụ thể nào, không cần học một trường hợp nào, mà là một nhận thức về đầu tư dựa trên quy mô và lợi thế xác suất.
Bạn đang sở hữu thứ mà Munger đã mất cách đây 40 năm, đó là lợi thế của vốn nhỏ, nhưng điều kiện tiên quyết là bạn phải thực sự hiểu rõ nơi nào có lợi thế đó. Tự do linh hoạt, không đòi hỏi cao, dễ phạm sai lầm không phải để bạn đánh cược, mà để bạn học cách xây dựng nhận thức đầu tư thực sự trong giai đoạn tiền nhỏ. Nhớ rằng số tiền nhỏ của bạn không phải là nghèo nàn, mà là quân cờ duy nhất trong đời bạn có thể không bị quy tắc nghiền nát. Khi bạn thực sự dùng tốt nó, số phận sẽ bắt đầu mở đường cho bạn. Nếu bạn hiểu rõ, bạn đã đi trước nhiều người rồi.