Web3 không gặp vấn đề về sáng tạo—nó gặp vấn đề về truyền thông. Tuy nhiên, hầu hết các nhóm đều dành toàn bộ năng lượng để giải thích cái công nghệ của họ làm gì thay vì thể hiện tại sao nó quan trọng đối với người thật.
Cạm Bẫy Kỹ Thuật Gây Phản Tác
Hãy hỏi bất kỳ nhà lãnh đạo dự án Web3 nào về đổi mới của họ, và bạn sẽ nghe thấy: chuỗi công cộng, tối ưu hóa phí gas, khả năng tương tác chuỗi chéo, nâng cấp giao thức. Những thuật ngữ này mô tả thực tế, nhưng chúng mô tả bằng một ngôn ngữ khiến mọi người ngoài ngành cảm thấy xa lạ. Rào cản thực sự không phải là độ phức tạp; đó là việc không dịch được độ phức tạp thành trải nghiệm con người.
So sánh điều này với cách các ngành công nghiệp khác hoạt động. Một thương hiệu thể hình không giảng giải về sự thích nghi của sợi cơ—họ thể hiện sự biến đổi. Một công ty du lịch không giải thích về cơ sở dữ liệu địa lý—họ bán cảm giác khám phá. Web3 làm ngược lại. Nó dẫn đầu bằng hạ tầng, bỏ qua cảm xúc, và tự hỏi tại sao việc chấp nhận vẫn dậm chân tại chỗ.
Nơi Kể Chuyện Vào Cuộc
Kể chuyện hiệu quả trong Web3 không phải là làm giảm độ phức tạp của công nghệ. Đó là bối cảnh hóa nó qua trải nghiệm sống thực. Thay vì tuyên bố một tính năng “tăng năng suất và giảm độ trễ,” hãy mô tả những gì người dùng thực sự cảm nhận: bạn gửi, làm mới một lần, và giao dịch của bạn đã được xác nhận rồi. Xong.
Sự chuyển đổi từ đặc điểm kỹ thuật sang khoảnh khắc người dùng chính là nơi kể chuyện giúp thu hẹp khoảng cách. Khi các nhà sáng tạo tập trung vào hành trình cảm xúc—sự bối rối chuyển thành rõ ràng, ma sát trở nên trơn tru—khán giả không chỉ hiểu tính năng. Họ muốn nó.
Bằng Chứng Trong Thực Tế
Mô hình rõ ràng trong cách nội dung Web3 hoạt động. Các video làm nổi bật khoảnh khắc con người—ai đó giải quyết một vấn đề thực sự, trải nghiệm cảm giác nhẹ nhõm chân thật—liên tục vượt trội hơn các phân tích kỹ thuật thuần túy. Khán giả tương tác nhanh hơn, ghi nhớ lâu hơn, và thực sự nhớ tại sao đổi mới lại quan trọng.
Các câu chuyện Web3 thành công nhất chia sẻ một chủ đề chung: họ tiết lộ sự dễ tổn thương. Họ thừa nhận nơi người dùng gặp khó khăn ban đầu, rồi thể hiện phần thưởng khi hiểu ra. Sự trung thực cảm xúc này chính là điều thiếu trong hầu hết các truyền thông Web3.
Con Đường Tương Lai
Thách thức của Web3 không phải là phát minh ra công nghệ tốt hơn—đó là kể những câu chuyện tốt hơn về công nghệ đã tồn tại. Những đổi mới hấp dẫn nhất vẫn vô hình nếu không có câu chuyện khiến nó trở nên cá nhân. Bằng cách chuyển trọng tâm từ việc hệ thống làm gì sang cách chúng nâng cao trải nghiệm sống thực, các nhà sáng tạo Web3 cuối cùng có thể đưa khán giả từ sự bối rối đến niềm tin.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Tại sao khoảng cách kể chuyện của Web3 đang giết chết sự chấp nhận đại chúng
Web3 không gặp vấn đề về sáng tạo—nó gặp vấn đề về truyền thông. Tuy nhiên, hầu hết các nhóm đều dành toàn bộ năng lượng để giải thích cái công nghệ của họ làm gì thay vì thể hiện tại sao nó quan trọng đối với người thật.
Cạm Bẫy Kỹ Thuật Gây Phản Tác
Hãy hỏi bất kỳ nhà lãnh đạo dự án Web3 nào về đổi mới của họ, và bạn sẽ nghe thấy: chuỗi công cộng, tối ưu hóa phí gas, khả năng tương tác chuỗi chéo, nâng cấp giao thức. Những thuật ngữ này mô tả thực tế, nhưng chúng mô tả bằng một ngôn ngữ khiến mọi người ngoài ngành cảm thấy xa lạ. Rào cản thực sự không phải là độ phức tạp; đó là việc không dịch được độ phức tạp thành trải nghiệm con người.
So sánh điều này với cách các ngành công nghiệp khác hoạt động. Một thương hiệu thể hình không giảng giải về sự thích nghi của sợi cơ—họ thể hiện sự biến đổi. Một công ty du lịch không giải thích về cơ sở dữ liệu địa lý—họ bán cảm giác khám phá. Web3 làm ngược lại. Nó dẫn đầu bằng hạ tầng, bỏ qua cảm xúc, và tự hỏi tại sao việc chấp nhận vẫn dậm chân tại chỗ.
Nơi Kể Chuyện Vào Cuộc
Kể chuyện hiệu quả trong Web3 không phải là làm giảm độ phức tạp của công nghệ. Đó là bối cảnh hóa nó qua trải nghiệm sống thực. Thay vì tuyên bố một tính năng “tăng năng suất và giảm độ trễ,” hãy mô tả những gì người dùng thực sự cảm nhận: bạn gửi, làm mới một lần, và giao dịch của bạn đã được xác nhận rồi. Xong.
Sự chuyển đổi từ đặc điểm kỹ thuật sang khoảnh khắc người dùng chính là nơi kể chuyện giúp thu hẹp khoảng cách. Khi các nhà sáng tạo tập trung vào hành trình cảm xúc—sự bối rối chuyển thành rõ ràng, ma sát trở nên trơn tru—khán giả không chỉ hiểu tính năng. Họ muốn nó.
Bằng Chứng Trong Thực Tế
Mô hình rõ ràng trong cách nội dung Web3 hoạt động. Các video làm nổi bật khoảnh khắc con người—ai đó giải quyết một vấn đề thực sự, trải nghiệm cảm giác nhẹ nhõm chân thật—liên tục vượt trội hơn các phân tích kỹ thuật thuần túy. Khán giả tương tác nhanh hơn, ghi nhớ lâu hơn, và thực sự nhớ tại sao đổi mới lại quan trọng.
Các câu chuyện Web3 thành công nhất chia sẻ một chủ đề chung: họ tiết lộ sự dễ tổn thương. Họ thừa nhận nơi người dùng gặp khó khăn ban đầu, rồi thể hiện phần thưởng khi hiểu ra. Sự trung thực cảm xúc này chính là điều thiếu trong hầu hết các truyền thông Web3.
Con Đường Tương Lai
Thách thức của Web3 không phải là phát minh ra công nghệ tốt hơn—đó là kể những câu chuyện tốt hơn về công nghệ đã tồn tại. Những đổi mới hấp dẫn nhất vẫn vô hình nếu không có câu chuyện khiến nó trở nên cá nhân. Bằng cách chuyển trọng tâm từ việc hệ thống làm gì sang cách chúng nâng cao trải nghiệm sống thực, các nhà sáng tạo Web3 cuối cùng có thể đưa khán giả từ sự bối rối đến niềm tin.