## Chỉ số Dollar giảm mạnh xuống 98.28: Mất 9.6% đánh dấu năm tồi tệ nhất kể từ 2017
Chỉ số Dollar Mỹ kết thúc năm 2025 với mức giảm đáng kinh ngạc 9.4%—mức mất mát hàng năm lớn nhất trong gần một thập kỷ. Bắt đầu năm ở mức 109.39 vào ngày 2 tháng 1, chỉ số đã chạm đáy ở mức 98.28 vào cuối năm, báo hiệu một sự thay đổi căn bản trong động thái của tiền tệ. Dữ liệu từ Barchart xác nhận mức giảm 9.37%, phù hợp gần như chính xác với các nguồn tài chính khác theo dõi sự yếu kém lịch sử của đồng dự trữ toàn cầu này.
Sự kiện tương tự cuối cùng xảy ra vào năm 2017, khi Chỉ số Dollar Mỹ giảm khoảng 10%. Điều đặc biệt của năm 2025 là chưa từng có năm nào giảm liên tiếp kể từ 2006–2007. Điều này định vị sự yếu kém hiện tại không chỉ là một biến động tạm thời—mà phản ánh các lực lượng cấu trúc sâu hơn đang định hình lại tài chính toàn cầu.
## Ba lần cắt giảm lãi suất của Fed đã làm đảo lộn thị trường tiền tệ
Chính sách nới lỏng tiền tệ quyết đoán của Cục Dự trữ Liên bang đã chứng minh tính quyết định. Ba lần cắt giảm lãi suất liên tiếp 25 điểm cơ bản—thực hiện vào tháng 9, tháng 10 và tháng 12—đã hạ lãi suất quỹ liên bang xuống còn 3.50%–3.75% vào ngày 31 tháng 12. Chuyển hướng chính sách này ngay lập tức thu hẹp chênh lệch lợi suất giữa các công cụ trái phiếu Kho bạc Mỹ và trái phiếu nước ngoài.
Khi lãi suất Mỹ giảm so với các đối thủ toàn cầu, đồng đô la mất đi lợi thế trong các hoạt động carry-trade. Các nhà đầu tư không còn đổ xô vào các tài sản denominated bằng đô la để tìm lợi nhuận vượt trội nữa. Thay vào đó, dòng vốn chuyển hướng sang các đồng tiền có triển vọng lợi suất tốt hơn. Sự giảm liên tục của Chỉ số Dollar trong suốt năm 2025 phản ánh trực tiếp sự dịch chuyển tiền tệ này. Lãi suất cao hơn ở nước ngoài đồng nghĩa với nhu cầu về đô la yếu hơn trong nước.
## Xung đột thương mại và áp lực tài khóa gia tăng áp lực
Chính sách thuế quan của chính quyền Trump đã tạo thêm một trở ngại nữa. Thuế nhập khẩu hàng hóa Trung Quốc, sản phẩm châu Âu và các nguồn khác đã làm gián đoạn chuỗi cung ứng đồng thời làm tăng rủi ro lạm phát. Các biện pháp này tạo ra sự không chắc chắn về chính sách, làm giảm niềm tin của nhà đầu tư vào quỹ đạo ngắn hạn của đồng đô la.
Các chỉ số tài khóa không cung cấp sự cân đối. Thâm hụt ngân sách năm tài chính 2025 đạt 1.8 nghìn tỷ đô la—ít hơn một chút so với mức của năm 2024—khi doanh thu từ thuế quan chỉ cung cấp phần nhỏ bù đắp cho chi tiêu của chính phủ. Sự mất cân đối kéo dài này, cùng với căng thẳng thương mại, đã làm giảm sức hấp dẫn của đồng đô la như một tài sản trú ẩn an toàn.
## Euro tăng 13–14% khi các đối thủ giành lại thế trận
Sự yếu đi của đồng đô la đã thay đổi thứ tự tiền tệ. Đồng euro tăng khoảng 13–14% so với đô la trong năm 2025, tận dụng sự thu hẹp chênh lệch lãi suất. Các đồng tiền lớn khác cũng mạnh lên tương tự, thưởng cho các nhà đầu tư đã đa dạng hóa khỏi rủi ro đô la.
Về mặt thương mại, sự yếu đi của đô la đã thúc đẩy khả năng cạnh tranh xuất khẩu của Mỹ. Hàng hóa Mỹ có giá thấp hơn trên thị trường nước ngoài, về lý thuyết kích thích xuất khẩu ra nước ngoài. Tuy nhiên, chi phí nhập khẩu cũng tăng cùng lúc, làm phức tạp việc kiểm soát lạm phát đối với các nhà hoạch định chính sách của Cục Dự trữ Liên bang và tạo ra các đánh đổi mà các nhà hoạch định chính sách phải cân nhắc.
## Tư cách dự trữ vẫn còn nguyên vẹn bất chấp các gió mùa chu kỳ
Các nhà phân tích thị trường nhấn mạnh một điểm khác biệt quan trọng: sự yếu kém theo chu kỳ của đồng đô la trong năm 2025 không báo hiệu mất đi vị thế dự trữ của đồng tiền này về mặt cấu trúc. Thay vào đó, họ xem đó là một điều chỉnh tạm thời phản ánh sự hội tụ lãi suất giữa Mỹ và các nền kinh tế phát triển khác, cùng với sự không chắc chắn về chính sách thương mại.
Tiền lệ lịch sử ủng hộ quan điểm này. Sự suy giảm năm 2017 chỉ là tạm thời, khi dữ liệu kinh tế thay đổi, đồng đô la đã ổn định trở lại. Không có thách thức căn bản nào đối với vị thế thống trị của đồng đô la xuất hiện. Các dự báo cho năm 2026 gợi ý khả năng ổn định, với mức giảm thêm hạn chế dự kiến—miễn là dữ liệu kinh tế hợp tác và chính sách của Cục Dự trữ Liên bang dựa trên dữ liệu.
Sự giảm 9.6% hàng năm của Chỉ số Dollar phản ánh cách chính sách tiền tệ, động thái thương mại và mất cân đối tài khóa tương tác để định hình lại giá trị tiền tệ. Khi thị trường chuyển sang năm 2026, tất cả đều chú ý xem sự yếu kém này có tiếp tục hay sẽ đảo chiều, với các bước đi tiếp theo của Cục Dự trữ Liên bang giữ vai trò then chốt cuối cùng.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
## Chỉ số Dollar giảm mạnh xuống 98.28: Mất 9.6% đánh dấu năm tồi tệ nhất kể từ 2017
Chỉ số Dollar Mỹ kết thúc năm 2025 với mức giảm đáng kinh ngạc 9.4%—mức mất mát hàng năm lớn nhất trong gần một thập kỷ. Bắt đầu năm ở mức 109.39 vào ngày 2 tháng 1, chỉ số đã chạm đáy ở mức 98.28 vào cuối năm, báo hiệu một sự thay đổi căn bản trong động thái của tiền tệ. Dữ liệu từ Barchart xác nhận mức giảm 9.37%, phù hợp gần như chính xác với các nguồn tài chính khác theo dõi sự yếu kém lịch sử của đồng dự trữ toàn cầu này.
Sự kiện tương tự cuối cùng xảy ra vào năm 2017, khi Chỉ số Dollar Mỹ giảm khoảng 10%. Điều đặc biệt của năm 2025 là chưa từng có năm nào giảm liên tiếp kể từ 2006–2007. Điều này định vị sự yếu kém hiện tại không chỉ là một biến động tạm thời—mà phản ánh các lực lượng cấu trúc sâu hơn đang định hình lại tài chính toàn cầu.
## Ba lần cắt giảm lãi suất của Fed đã làm đảo lộn thị trường tiền tệ
Chính sách nới lỏng tiền tệ quyết đoán của Cục Dự trữ Liên bang đã chứng minh tính quyết định. Ba lần cắt giảm lãi suất liên tiếp 25 điểm cơ bản—thực hiện vào tháng 9, tháng 10 và tháng 12—đã hạ lãi suất quỹ liên bang xuống còn 3.50%–3.75% vào ngày 31 tháng 12. Chuyển hướng chính sách này ngay lập tức thu hẹp chênh lệch lợi suất giữa các công cụ trái phiếu Kho bạc Mỹ và trái phiếu nước ngoài.
Khi lãi suất Mỹ giảm so với các đối thủ toàn cầu, đồng đô la mất đi lợi thế trong các hoạt động carry-trade. Các nhà đầu tư không còn đổ xô vào các tài sản denominated bằng đô la để tìm lợi nhuận vượt trội nữa. Thay vào đó, dòng vốn chuyển hướng sang các đồng tiền có triển vọng lợi suất tốt hơn. Sự giảm liên tục của Chỉ số Dollar trong suốt năm 2025 phản ánh trực tiếp sự dịch chuyển tiền tệ này. Lãi suất cao hơn ở nước ngoài đồng nghĩa với nhu cầu về đô la yếu hơn trong nước.
## Xung đột thương mại và áp lực tài khóa gia tăng áp lực
Chính sách thuế quan của chính quyền Trump đã tạo thêm một trở ngại nữa. Thuế nhập khẩu hàng hóa Trung Quốc, sản phẩm châu Âu và các nguồn khác đã làm gián đoạn chuỗi cung ứng đồng thời làm tăng rủi ro lạm phát. Các biện pháp này tạo ra sự không chắc chắn về chính sách, làm giảm niềm tin của nhà đầu tư vào quỹ đạo ngắn hạn của đồng đô la.
Các chỉ số tài khóa không cung cấp sự cân đối. Thâm hụt ngân sách năm tài chính 2025 đạt 1.8 nghìn tỷ đô la—ít hơn một chút so với mức của năm 2024—khi doanh thu từ thuế quan chỉ cung cấp phần nhỏ bù đắp cho chi tiêu của chính phủ. Sự mất cân đối kéo dài này, cùng với căng thẳng thương mại, đã làm giảm sức hấp dẫn của đồng đô la như một tài sản trú ẩn an toàn.
## Euro tăng 13–14% khi các đối thủ giành lại thế trận
Sự yếu đi của đồng đô la đã thay đổi thứ tự tiền tệ. Đồng euro tăng khoảng 13–14% so với đô la trong năm 2025, tận dụng sự thu hẹp chênh lệch lãi suất. Các đồng tiền lớn khác cũng mạnh lên tương tự, thưởng cho các nhà đầu tư đã đa dạng hóa khỏi rủi ro đô la.
Về mặt thương mại, sự yếu đi của đô la đã thúc đẩy khả năng cạnh tranh xuất khẩu của Mỹ. Hàng hóa Mỹ có giá thấp hơn trên thị trường nước ngoài, về lý thuyết kích thích xuất khẩu ra nước ngoài. Tuy nhiên, chi phí nhập khẩu cũng tăng cùng lúc, làm phức tạp việc kiểm soát lạm phát đối với các nhà hoạch định chính sách của Cục Dự trữ Liên bang và tạo ra các đánh đổi mà các nhà hoạch định chính sách phải cân nhắc.
## Tư cách dự trữ vẫn còn nguyên vẹn bất chấp các gió mùa chu kỳ
Các nhà phân tích thị trường nhấn mạnh một điểm khác biệt quan trọng: sự yếu kém theo chu kỳ của đồng đô la trong năm 2025 không báo hiệu mất đi vị thế dự trữ của đồng tiền này về mặt cấu trúc. Thay vào đó, họ xem đó là một điều chỉnh tạm thời phản ánh sự hội tụ lãi suất giữa Mỹ và các nền kinh tế phát triển khác, cùng với sự không chắc chắn về chính sách thương mại.
Tiền lệ lịch sử ủng hộ quan điểm này. Sự suy giảm năm 2017 chỉ là tạm thời, khi dữ liệu kinh tế thay đổi, đồng đô la đã ổn định trở lại. Không có thách thức căn bản nào đối với vị thế thống trị của đồng đô la xuất hiện. Các dự báo cho năm 2026 gợi ý khả năng ổn định, với mức giảm thêm hạn chế dự kiến—miễn là dữ liệu kinh tế hợp tác và chính sách của Cục Dự trữ Liên bang dựa trên dữ liệu.
Sự giảm 9.6% hàng năm của Chỉ số Dollar phản ánh cách chính sách tiền tệ, động thái thương mại và mất cân đối tài khóa tương tác để định hình lại giá trị tiền tệ. Khi thị trường chuyển sang năm 2026, tất cả đều chú ý xem sự yếu kém này có tiếp tục hay sẽ đảo chiều, với các bước đi tiếp theo của Cục Dự trữ Liên bang giữ vai trò then chốt cuối cùng.