Con người trong cuộc đời này, tự kiểm điểm không thể đi đến tận cùng. Bạn phải liên tục gặp gỡ người khác, bị kích thích, bị xúc phạm, bị đẩy vào góc khuất, thì mới biết rõ bản thân là ai. Chúng ta luôn nghĩ rằng mình là một con người hoàn chỉnh, nhưng sau đó mới nhận ra, phần lớn nhận thức về chính mình đều là những ảo tưởng ghép lại. Bạn nghĩ mình tốt bụng, cho đến khi gặp phải người không theo mong đợi để đáp lại bạn. Bạn nghĩ mình rộng lượng, cho đến khi gặp phải người thật sự xâm phạm giới hạn của bạn. Bạn nghĩ mình không quan tâm, cho đến khi một câu nói đúng vào chỗ yếu nhất của bạn. Điều thực sự làm người ta mất bình tĩnh không bao giờ là sự kiện đó, mà là sự kiện đó chính xác đập vào phần mà bạn luôn không muốn thừa nhận của chính mình.
Điều người giỏi nhất chính là biến vấn đề của bản thân thành vấn đề của người khác, chỉ cần có thể đổ lỗi cho đối phương, thì không cần phải tự suy nghĩ lại. Chỉ cần vứt bỏ cảm xúc đi, thì không cần phải gánh chịu trách nhiệm. Nhưng thực tế rất tàn khốc, bạn càng bị một loại người nào đó liên tục đánh trúng, thì càng chứng tỏ bạn vẫn mắc kẹt trong cùng một cấu trúc. Vì vậy, bạn sẽ nhận ra, cùng một chuyện, có người nhẹ nhàng bỏ qua, có người cả đời không vượt qua nổi. Sự khác biệt không nằm ở chuyện đó, mà nằm ở chỗ người đó có một phần nào đó luôn không dám chạm vào.
Sự trưởng thành thực sự không phải là bạn biết lý luận nhiều hơn, mà là bạn bắt đầu nhận thức rõ: cảm xúc không phải để chứng minh người khác có vấn đề, mà để phơi bày chỗ bạn còn chưa vững vàng. Khi bạn cuối cùng thừa nhận: tôi tức giận là vì sợ bị bỏ quên. Tôi phản kháng là vì không dám chịu hậu quả. Tôi cố giữ chặt là vì tôi thiếu an toàn. Chính khoảnh khắc đó, mọi thứ bắt đầu lỏng lẻo. Bạn sẽ dần hiểu ra, mối quan hệ giữa người với người, không phải là ai đến để thành tựu ai, cũng không phải ai đến để cứu rỗi ai. Thường thì, chỉ là đúng lúc đó, phần bạn bị kẹt lại, bị đẩy ra trước mặt để bạn không thể giả vờ nữa. Đó cũng là lý do tại sao, người bạn càng tránh né, lại càng dễ xuất hiện lặp đi lặp lại trong cuộc đời bạn. Tình huống bạn càng ghét, lại càng dễ lặp lại theo cách khác. Không phải số phận đang nhắm vào bạn, mà là chính bạn, phần đó, chưa từng vượt qua.
Khi bạn thực sự bắt đầu đi vào nội tâm, không phải để làm đẹp bản thân, mà là sẵn lòng thừa nhận sự yếu đuối, tham lam, dựa dẫm, phù phiếm của chính mình. Bạn sẽ nhận ra, thế giới đột nhiên trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều, không phải là thế giới tốt đẹp hơn, mà là bạn không còn cần dựa vào người khác để xác nhận mình là ai nữa. Đến giai đoạn này, yêu cầu của bạn đối với người khác sẽ thấp đi, còn yêu cầu đối với chính mình sẽ cao hơn. Bạn không vội vàng phán xét, cũng không vội vàng xa lánh. Bạn cho phép các mối quan hệ tồn tại, nhưng không còn trông chờ chúng giúp bạn lấp đầy những chỗ trống. Con người trong cuộc đời này, thực sự cần qua vô số người, để từ từ ghép lại một chính mình chân thực. Nhưng không phải vì họ vĩ đại, cũng không phải vì họ có sứ mệnh. Chỉ đơn giản là, bạn phải bị xé rách liên tục trong các mối quan hệ, thì mới thôi tự lừa dối chính mình. Khi bạn không còn xem cuộc đời như một vở kịch được người khác đối xử, mà là một quá trình tự chịu trách nhiệm tháo gỡ, thì bạn mới thực sự bắt đầu hành trình của chính mình. Thời gian còn lại, chỉ là sống chậm rãi và vững vàng với chính con người này.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Con người trong cuộc đời này, tự kiểm điểm không thể đi đến tận cùng. Bạn phải liên tục gặp gỡ người khác, bị kích thích, bị xúc phạm, bị đẩy vào góc khuất, thì mới biết rõ bản thân là ai. Chúng ta luôn nghĩ rằng mình là một con người hoàn chỉnh, nhưng sau đó mới nhận ra, phần lớn nhận thức về chính mình đều là những ảo tưởng ghép lại. Bạn nghĩ mình tốt bụng, cho đến khi gặp phải người không theo mong đợi để đáp lại bạn. Bạn nghĩ mình rộng lượng, cho đến khi gặp phải người thật sự xâm phạm giới hạn của bạn. Bạn nghĩ mình không quan tâm, cho đến khi một câu nói đúng vào chỗ yếu nhất của bạn. Điều thực sự làm người ta mất bình tĩnh không bao giờ là sự kiện đó, mà là sự kiện đó chính xác đập vào phần mà bạn luôn không muốn thừa nhận của chính mình.
Điều người giỏi nhất chính là biến vấn đề của bản thân thành vấn đề của người khác, chỉ cần có thể đổ lỗi cho đối phương, thì không cần phải tự suy nghĩ lại. Chỉ cần vứt bỏ cảm xúc đi, thì không cần phải gánh chịu trách nhiệm. Nhưng thực tế rất tàn khốc, bạn càng bị một loại người nào đó liên tục đánh trúng, thì càng chứng tỏ bạn vẫn mắc kẹt trong cùng một cấu trúc. Vì vậy, bạn sẽ nhận ra, cùng một chuyện, có người nhẹ nhàng bỏ qua, có người cả đời không vượt qua nổi. Sự khác biệt không nằm ở chuyện đó, mà nằm ở chỗ người đó có một phần nào đó luôn không dám chạm vào.
Sự trưởng thành thực sự không phải là bạn biết lý luận nhiều hơn, mà là bạn bắt đầu nhận thức rõ: cảm xúc không phải để chứng minh người khác có vấn đề, mà để phơi bày chỗ bạn còn chưa vững vàng. Khi bạn cuối cùng thừa nhận: tôi tức giận là vì sợ bị bỏ quên. Tôi phản kháng là vì không dám chịu hậu quả. Tôi cố giữ chặt là vì tôi thiếu an toàn. Chính khoảnh khắc đó, mọi thứ bắt đầu lỏng lẻo. Bạn sẽ dần hiểu ra, mối quan hệ giữa người với người, không phải là ai đến để thành tựu ai, cũng không phải ai đến để cứu rỗi ai. Thường thì, chỉ là đúng lúc đó, phần bạn bị kẹt lại, bị đẩy ra trước mặt để bạn không thể giả vờ nữa. Đó cũng là lý do tại sao, người bạn càng tránh né, lại càng dễ xuất hiện lặp đi lặp lại trong cuộc đời bạn. Tình huống bạn càng ghét, lại càng dễ lặp lại theo cách khác. Không phải số phận đang nhắm vào bạn, mà là chính bạn, phần đó, chưa từng vượt qua.
Khi bạn thực sự bắt đầu đi vào nội tâm, không phải để làm đẹp bản thân, mà là sẵn lòng thừa nhận sự yếu đuối, tham lam, dựa dẫm, phù phiếm của chính mình. Bạn sẽ nhận ra, thế giới đột nhiên trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều, không phải là thế giới tốt đẹp hơn, mà là bạn không còn cần dựa vào người khác để xác nhận mình là ai nữa. Đến giai đoạn này, yêu cầu của bạn đối với người khác sẽ thấp đi, còn yêu cầu đối với chính mình sẽ cao hơn. Bạn không vội vàng phán xét, cũng không vội vàng xa lánh. Bạn cho phép các mối quan hệ tồn tại, nhưng không còn trông chờ chúng giúp bạn lấp đầy những chỗ trống. Con người trong cuộc đời này, thực sự cần qua vô số người, để từ từ ghép lại một chính mình chân thực. Nhưng không phải vì họ vĩ đại, cũng không phải vì họ có sứ mệnh. Chỉ đơn giản là, bạn phải bị xé rách liên tục trong các mối quan hệ, thì mới thôi tự lừa dối chính mình. Khi bạn không còn xem cuộc đời như một vở kịch được người khác đối xử, mà là một quá trình tự chịu trách nhiệm tháo gỡ, thì bạn mới thực sự bắt đầu hành trình của chính mình. Thời gian còn lại, chỉ là sống chậm rãi và vững vàng với chính con người này.