“Tôi không đủ khả năng trả” là một loại thuốc mê đắt nhất. Nó khiến bạn chấp nhận sự tầm thường một cách hợp lý, hai tay chống nạnh: Không còn cách nào khác, số phận đã định như vậy. Điều này không gọi là bất lực, mà là “tư duy nằm yên”. Bạn dùng một câu khẳng định, tự tay đóng cánh cửa dẫn đến khả năng, rồi thoải mái nằm ngủ trong chiếc nôi của “nạn nhân”. Và “Làm thế nào để tôi có thể trả nổi” là một chiếc roi có gai. Nó quật vào dây thần kinh của bạn, thúc ép não bộ của bạn hoạt động quá tải, ép bạn khai thác tiềm năng, tìm kiếm những khe hở tưởng chừng không thể. Logic của người giàu cực kỳ đơn giản: Trong thế giới này, không có thứ gì hoàn toàn “không thể mua nổi”, chỉ có những vấn đề “chưa nghĩ ra cách”. Sự khác biệt bản chất giữa nghèo và giàu không nằm ở độ dày của tiền trong túi, mà ở cách đối mặt với ham muốn, bạn quen với việc tự xử tử hay quen tìm đường sinh tồn cho chính mình.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim