Những món cược lớn nhất trên bàn đàm phán chưa bao giờ là khả năng ăn nói của bạn, mà là sự tự tin của bạn để “dám đập bàn bất cứ lúc nào”. Tại sao chủ doanh nghiệp dám ép bạn? Không phải vì bạn làm không tốt, mà là vì họ đã chắc chắn rằng ngoài đây, bạn không còn nơi nào khác để đi. Họ cược rằng bạn còn nợ tiền thế chấp, sợ mất việc, không dám rời đi. Khi bạn không có Plan B, bạn không phải đang đàm phán, mà là đang xin xỏ. Tất cả sự nhẫn nhịn của bạn, trong mắt đối phương đều là “đương nhiên”. Nhớ rằng: Sự cứng rắn thực sự không phải là tiếng nói lớn, mà là chiếc vé trong túi bạn luôn mang theo để có thể đi nơi khác bất cứ lúc nào. Chỉ khi bạn thực sự không quan tâm đến việc mất đi, bạn mới thực sự nắm giữ quyền chủ động để ở lại.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Ghim