Ý nghĩa không phải là câu chuyện vĩ đại do thế giới ban tặng, mà là khoảnh khắc chân thực khi bạn ăn pizza, ngắm bầu trời. 1. Dừng lại việc tìm kiếm tọa độ trong so sánh, điều đó chỉ mang lại tiêu hao vô tận nội tâm. 2. Ý nghĩa không thể đòi hỏi từ bên ngoài, chỉ có thể tự phát triển qua lao động sáng tạo. 3. Cho phép mọi thứ vững chắc tan biến trong khói, chỉ giữ lấy khoảnh khắc yêu thương. 4. Những ước mơ vĩ đại thường là giả thuyết sai, cảm xúc cụ thể mới là chuyện quan trọng. Trước đây tôi nghĩ chỉ đứng trung tâm sân khấu mới gọi là sống, hy sinh tất cả thời gian rảnh và sự đồng hành cho một mục tiêu. Sau đó tôi đã thành công, nhưng dưới ánh đèn sân khấu lại cảm thấy vô cùng trống rỗng. Giờ đây tôi không còn bám vào thành tựu nữa, mà chăm chỉ ăn mỗi bữa thật ngon, vì cuộc sống tự nó đã là mục đích, chứ không phải phương tiện để đến tương lai. Bạn có cố gắng leo lên đỉnh núi, nhưng phát hiện cảnh đẹp ở đó không thể bù đắp nổi những tiếc nuối đã bỏ lỡ trên đường đi? Theo đuổi ước mơ thực ra là chuyện nhỏ không quan trọng nhất trong đời. Những điều bạn bỏ qua như đi bộ, ngắm biển, ngẩn người mới là phương thuốc duy nhất chống lại vô vọng. Thậm chí có thể nói, chỉ biết theo đuổi thành công mà quên đi thưởng thức cuộc sống chính là sự phản bội lớn nhất đối với sinh mệnh.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Ý nghĩa không phải là câu chuyện vĩ đại do thế giới ban tặng, mà là khoảnh khắc chân thực khi bạn ăn pizza, ngắm bầu trời. 1. Dừng lại việc tìm kiếm tọa độ trong so sánh, điều đó chỉ mang lại tiêu hao vô tận nội tâm. 2. Ý nghĩa không thể đòi hỏi từ bên ngoài, chỉ có thể tự phát triển qua lao động sáng tạo. 3. Cho phép mọi thứ vững chắc tan biến trong khói, chỉ giữ lấy khoảnh khắc yêu thương. 4. Những ước mơ vĩ đại thường là giả thuyết sai, cảm xúc cụ thể mới là chuyện quan trọng. Trước đây tôi nghĩ chỉ đứng trung tâm sân khấu mới gọi là sống, hy sinh tất cả thời gian rảnh và sự đồng hành cho một mục tiêu. Sau đó tôi đã thành công, nhưng dưới ánh đèn sân khấu lại cảm thấy vô cùng trống rỗng. Giờ đây tôi không còn bám vào thành tựu nữa, mà chăm chỉ ăn mỗi bữa thật ngon, vì cuộc sống tự nó đã là mục đích, chứ không phải phương tiện để đến tương lai. Bạn có cố gắng leo lên đỉnh núi, nhưng phát hiện cảnh đẹp ở đó không thể bù đắp nổi những tiếc nuối đã bỏ lỡ trên đường đi? Theo đuổi ước mơ thực ra là chuyện nhỏ không quan trọng nhất trong đời. Những điều bạn bỏ qua như đi bộ, ngắm biển, ngẩn người mới là phương thuốc duy nhất chống lại vô vọng. Thậm chí có thể nói, chỉ biết theo đuổi thành công mà quên đi thưởng thức cuộc sống chính là sự phản bội lớn nhất đối với sinh mệnh.