Những gì gọi là “không có ham muốn” thực chất là cơ chế tự bảo vệ của não bộ nhằm tránh bị tổn thương lần nữa; đối với những người thất bại lâu dài, hy vọng chính là rủi ro lớn nhất. 1. Hiện tượng bất lực đã cắt đứt mạch thần kinh giữa “nỗ lực” và “kết quả”. 2. Nghèo đói nuốt chửng khả năng nhận thức, khiến bạn không thể lập kế hoạch dài hạn. 3. Hạ thấp giá trị của tiền bạc là cách để duy trì lòng tự trọng còn sót lại, một sự bù đắp tâm lý. 4. Để phá vỡ bế tắc không cần phải giác ngộ lớn lao, mà dựa vào những hành động nhỏ bé để tái tạo cảm giác kiểm soát. Trước đây tôi mang nợ nhưng lại đắm chìm trong giải trí giá rẻ, xem cơ hội kiếm tiền như lừa đảo, dùng câu “bình yên mới là chân lý” để che đậy sự bất lực. Sau đó tôi đã dừng lại việc tự chỉ trích bản thân, bắt đầu từ việc giặt quần áo, lau bàn để lấy lại quyền kiểm soát nhỏ bé đối với cuộc sống. Giờ đây tôi đã hiểu rằng, thay đổi số phận thực sự không phải là nghĩ thông rồi mới hành động, mà là bắt buộc cơ thể phải vận động trước, dùng phản hồi thực tế để kích hoạt lại những ham muốn đã chết. Tại sao bạn rõ ràng nghèo đến mức kêu rền rĩ, thậm chí còn mang nợ khổng lồ, vậy mà lại thà dành cả ngày trong những câu chuyện giải trí rẻ tiền, còn không dám khơi dậy chút ham muốn kiếm tiền nào? Thoái lui không phải vì lười biếng, mà là chế độ tiết kiệm năng lượng của não bộ trong tình trạng cạn kiệt nguồn nhận thức. Đừng mong đợi thoát khỏi tình trạng này bằng cách “tiếp lửa” tinh thần, thuốc thật sự là dừng lại những kế hoạch lớn lao, trước tiên hãy làm một việc nhỏ có thể mang lại phản hồi tích cực ngay lập tức, như kiếm được một đồng, dù chỉ là một bước nhỏ, nhưng phải tập trung vào hành động, không để tâm lý chi phối.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Những gì gọi là “không có ham muốn” thực chất là cơ chế tự bảo vệ của não bộ nhằm tránh bị tổn thương lần nữa; đối với những người thất bại lâu dài, hy vọng chính là rủi ro lớn nhất. 1. Hiện tượng bất lực đã cắt đứt mạch thần kinh giữa “nỗ lực” và “kết quả”. 2. Nghèo đói nuốt chửng khả năng nhận thức, khiến bạn không thể lập kế hoạch dài hạn. 3. Hạ thấp giá trị của tiền bạc là cách để duy trì lòng tự trọng còn sót lại, một sự bù đắp tâm lý. 4. Để phá vỡ bế tắc không cần phải giác ngộ lớn lao, mà dựa vào những hành động nhỏ bé để tái tạo cảm giác kiểm soát. Trước đây tôi mang nợ nhưng lại đắm chìm trong giải trí giá rẻ, xem cơ hội kiếm tiền như lừa đảo, dùng câu “bình yên mới là chân lý” để che đậy sự bất lực. Sau đó tôi đã dừng lại việc tự chỉ trích bản thân, bắt đầu từ việc giặt quần áo, lau bàn để lấy lại quyền kiểm soát nhỏ bé đối với cuộc sống. Giờ đây tôi đã hiểu rằng, thay đổi số phận thực sự không phải là nghĩ thông rồi mới hành động, mà là bắt buộc cơ thể phải vận động trước, dùng phản hồi thực tế để kích hoạt lại những ham muốn đã chết. Tại sao bạn rõ ràng nghèo đến mức kêu rền rĩ, thậm chí còn mang nợ khổng lồ, vậy mà lại thà dành cả ngày trong những câu chuyện giải trí rẻ tiền, còn không dám khơi dậy chút ham muốn kiếm tiền nào? Thoái lui không phải vì lười biếng, mà là chế độ tiết kiệm năng lượng của não bộ trong tình trạng cạn kiệt nguồn nhận thức. Đừng mong đợi thoát khỏi tình trạng này bằng cách “tiếp lửa” tinh thần, thuốc thật sự là dừng lại những kế hoạch lớn lao, trước tiên hãy làm một việc nhỏ có thể mang lại phản hồi tích cực ngay lập tức, như kiếm được một đồng, dù chỉ là một bước nhỏ, nhưng phải tập trung vào hành động, không để tâm lý chi phối.