Hiểu về Lãi suất tính lãi và Lãi suất tín dụng trong Tài chính xây dựng

Đối với các chuyên gia tài chính và sinh viên kinh doanh, sự phân biệt giữa lãi suất vốn hóa và kế toán lãi dựa trên tín dụng đại diện cho một thách thức cơ bản trong phương pháp ghi sổ kế toán. Cả hai đều thể hiện các khoản chi phí hợp lệ, nhưng chúng được phản ánh qua báo cáo tài chính theo những cách hoàn toàn khác nhau. Về bản chất, hai loại lãi suất này đòi hỏi các phương pháp kế toán khác nhau vì chúng phục vụ các mục đích cơ bản khác nhau trong vòng đời của tài sản và hoạt động của công ty.

Cách hoạt động của Lãi suất vốn hóa trong xây dựng tài sản

Lãi suất vốn hóa chiếm vị trí đặc biệt trên bảng cân đối kế toán. Khi một công ty vay tiền để tài trợ cho việc xây dựng hoặc mua sắm một tài sản cố định dài hạn—chẳng hạn như một tòa nhà, cơ sở sản xuất hoặc dự án hạ tầng—chi phí lãi phát sinh trong thời gian xây dựng trở thành một phần của tổng chi phí của tài sản đó thay vì ghi nhận ngay là chi phí trong kỳ.

Hãy xem một ví dụ thực tế: một nhà sản xuất vay 100.000 USD với lãi suất hàng năm 10% để xây dựng một cơ sở sản xuất mới. Trong hai năm xây dựng, công ty trả khoảng 10.000 USD mỗi năm tiền lãi. Thay vì ghi nhận 20.000 USD này là chi phí ngay lập tức, các kế toán sẽ vốn hóa nó—tức là họ cộng vào giá trị gốc của tòa nhà trên bảng cân đối kế toán, thành 120.000 USD (chi phí xây dựng ban đầu cộng với lãi vốn hóa). Phương pháp này phù hợp với nguyên tắc phù hợp trong kế toán, đảm bảo rằng chi phí tài chính được ghi nhận trong suốt vòng đời hữu ích của tài sản thông qua khấu hao, thay vì tập trung trong các năm xây dựng.

Lý do đơn giản: vì lãi suất trực tiếp giúp tạo ra một tài sản sẽ sinh lợi trong nhiều năm tới, nên việc coi chi phí lãi như một phần của chi phí mua tài sản là hợp lý. Cũng giống như chi phí vật liệu và nhân công được vốn hóa vào giá trị tài sản, lãi suất tín dụng liên quan đến quá trình xây dựng cũng được vốn hóa.

Cơ chế tích lũy lãi suất chưa thanh toán

Lãi suất tích lũy hoạt động theo một nguyên tắc hoàn toàn khác. Đây là khoản lãi đã phát sinh nhưng chưa được thanh toán bằng tiền mặt. Thuật ngữ “tích lũy” có nghĩa là nghĩa vụ đã tích tụ theo ngày, mặc dù chưa có khoản thanh toán nào được thực hiện.

Cách thức tích lũy này diễn ra như sau: giả sử một công ty vay 100.000 USD với lãi suất 10% hàng năm và thanh toán lãi hàng tháng. Mỗi ngày khoản vay còn tồn tại, các khoản phí lãi tích tụ. Sau một ngày, số tiền nợ là 27,40 USD; sau hai ngày là 54,79 USD; sau ba ngày là 82,19 USD, và cứ thế tiếp tục. Đây là các nghĩa vụ kinh tế thực tế và phải được ghi nhận là chi phí trên báo cáo kết quả hoạt động kinh doanh khi chúng tích lũy trong suốt tháng—dù công ty chưa thanh toán ngân hàng.

Về mặt kế toán, các công ty sử dụng một tài khoản tạm thời trên bảng cân đối kế toán gọi là “lãi phải trả tích lũy” để theo dõi nghĩa vụ ngày càng tăng này. Nợ phải trả này được đối chiếu với chi phí lãi đã ghi nhận trên báo cáo kết quả hoạt động kinh doanh, phù hợp với nguyên tắc ghi nhận doanh thu và chi phí theo thời điểm phát sinh—nghĩa là khi phát sinh, chứ không phải khi thanh toán bằng tiền mặt. Chỉ khi công ty thực sự chuyển khoản thanh toán cho ngân hàng, tài khoản lãi phải trả tích lũy mới giảm và số dư tiền mặt giảm.

Nếu công ty là người cho vay thay vì vay, quá trình này cũng tương tự. Thu nhập lãi xuất hiện trên báo cáo kết quả hoạt động kinh doanh, trong khi “lãi phải thu tích lũy” thể hiện trên bảng cân đối kế toán như một tài sản chờ thu.

Những khác biệt chính trong xử lý trên bảng cân đối kế toán

Sự khác biệt cơ bản phụ thuộc vào thời điểm và mục đích. Lãi suất vốn hóa trở thành một phần vĩnh viễn của chi phí tài sản—nó vẫn tồn tại trên bảng cân đối như một phần của tài sản cố định và dần giảm qua khấu hao. Trong khi đó, lãi phải trả tích lũy là tạm thời; nó chỉ tồn tại cho đến khi thanh toán tiền mặt, sau đó biến mất hoàn toàn khỏi bảng cân đối.

Từ góc độ tín dụng, lãi trả trên các khoản vay xây dựng (vốn hóa) thể hiện sự đầu tư của công ty vào năng lực sản xuất, còn lãi phải trả tích lũy trên các khoản vay hoạt động phản ánh các nghĩa vụ ngắn hạn. Các nhà phân tích tài chính xem xét các tài khoản này cần hiểu rõ loại phân loại nào áp dụng: lãi suất vốn hóa cho thấy công ty đang xây dựng cho tương lai, trong khi lãi phải trả tích lũy cho thấy nhu cầu tài chính hoạt động hiện tại.

Sự phân biệt này rất quan trọng trong đánh giá khả năng thanh toán nợ. Các chủ nợ đánh giá khả năng của công ty trong việc phục vụ nợ phân biệt giữa tài trợ xây dựng vốn hóa và lãi suất hoạt động tích lũy. Loại đầu tiên củng cố cơ sở tài sản; loại sau thể hiện nghĩa vụ thanh toán ngay lập tức. Hiểu rõ loại lãi suất tín dụng mà công ty đang nắm giữ cung cấp cái nhìn sâu sắc về tình hình tài chính và cấu trúc nợ của công ty.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
0/400
Không có bình luận
  • Gate Fun hot

    Xem thêm
  • Vốn hóa:$2.42KNgười nắm giữ:1
    0.00%
  • Vốn hóa:$0.1Người nắm giữ:1
    0.00%
  • Vốn hóa:$2.46KNgười nắm giữ:2
    0.13%
  • Vốn hóa:$0.1Người nắm giữ:1
    0.00%
  • Vốn hóa:$2.43KNgười nắm giữ:1
    0.00%
  • Ghim